| » Posted by: Mr_Lê » Bài viết: Em yêu anh ngày cuối thôi nhé » Chuyên mục: Truyện Tình Yêu » Ngày đăng: 2014-10-28 » Chia Sẻ : » Tìm kiếmTìm Kiếm BV 100/100 cho 1
Total Visits: 40897624
|
Hồi lâu sau, cánh cửa phòng bệnh bật mở, em thất thần bước ra ngoài với sắc mặt tái nhợt. Anh kinh hoàng thấy được vài giọt nước mắt long lanh trong mắt em, đua nhau chảy xuống hai gò má, bờ môi run rẩy như đang kiềm nén để không phải bật khóc.
Nhìn dáng em đi xiêu vẹo, khó khăn lắm mới ra khỏi cửa bệnh viện. Anh như chôn chân tại chỗ, đầu óc rỗng tuếch. Trong tiềm thức, anh chỉ cần biết phải lao nhanh vào phòng bệnh mà em mới bước ra, nói gần như hét lên với vị bác sĩ:
“ Bác sĩ, cô gái ban nãy đã bị bệnh gì vậy?”
Vị bác sĩ đưa tay đẩy gọng kính sát mũi, trán nhăn lại, đầu ngẩng lên nhìn anh:
“ Anh là gì của cô gái đó?”
Anh run rẩy, hỏi bằng giọng gấp gáp:
“ Tôi là chồng sắp cưới của cô ấy. Ban nãy tôi thấy cô ấy lén lút vào bệnh viện. Tôi muốn biết cô ấy bị bệnh gì? Có nghiêm trọng không?”
Vị bác sĩ nhìn anh đang kích động, không nén nổi thở dài, đưa tay ra hiệu anh ngồi xuống, từ tốn nói:
“ Bất cứ ai gặp trường hợp này đều trở nên trầm cảm, không trách cô ấy không dám nói với anh. Cũng vì thế nên bệnh tình càng nghiêm trọng hơn!”
Anh đã mất bình tĩnh, không nhịn được bèn nắm lấy bả vai vị bác sĩ bóp mạnh, run rẩy hét lên:
“ Là chuyện gì? Cô ấy đã bị bệnh gì? Bác sĩ mau nói cho tôi biết đi, thật ra cô ấy đã bị bệnh gì vậy hả???”
“ Là bệnh AIDS.” – Bác sĩ nhăn mặt trả lời. – “ Trong thời gian này, anh phải ở bên cạnh chăm sóc cô ấy nhiều hơn. Có lẽ chưa tới nửa tháng, cô ấy sẽ …”
“ Không thể nào! Bệnh AIDS gì chứ? Cô ấy không thể nào mắc bệnh như thế được! Vũ Hạ sao lại có thể mắc căn bệnh kinh khủng như thế!!! Không tin, tôi không tin! Ông làm bác sĩ kiểu gì vậy hả? Mau khám lại đi, ông chẩn đoán sai rồi!!! Ông nhầm lẫn rồi!!!!”
Anh đã như điên hét toáng lên trong phòng bệnh, đầu óc anh quay cuồng mụ mị, trái tim rỉ máu từng giọt, từng giọt. Không biết anh đã ra khỏi bệnh viện từ lúc nào, anh chỉ nhận thức được, bản thân cần phải tìm kiếm em, kéo em quay về. Có rất nhiều thứ anh muốn hỏi em, tại sao em bỏ đi? Trong ba năm qua em đã sống như thế nào? Em đã trở nên sa đọa thế nào khi nhiễm căn bệnh đó??? Tất cả là vì anh, là vì anh sao ????
.
.
.
Anh đau đớn đến mức muốn chết đi, nước mắt cứ không ngừng chảy. Rất muốn gặp em, nhưng lại không tài nào tìm được em. Trong khoảng thời gian đó, anh cứ ngỡ rằng anh không còn sống nữa …
Thế rồi, ông trời quả không phụ lòng của anh. Cuối cùng cũng có một ngày, anh gặp được em ở tiệm làm tóc kế bên nhà anh …
Em đã bất ngờ, khi ngày đó anh đột ngột đến nắm chặt tay em trong lúc em đang gượng cười với bà chủ cửa tiệm. Chưa hết ngỡ ngàng, anh đã ôm chầm lấy em, trong phút chốc em cảm nhận được sự ươn ướt ở cổ của mình. Và chết lặng khi biết rằng, anh đang khóc.
Đã biết bao lần, em mong muốn được ôm anh thật chặt như thế này. Thế nhưng ngay khoảnh khắc anh ôm em vào lòng, trái tim em chỉ còn biết gậm nhấm nỗi đau nhu xát muối.
“ Tại sao em lại ở đây? Ngay bên cạnh nhà anh? Có phải em đã biết anh ở đây từ lâu rồi không? Tại sao lại không cho anh hay biết? Em đang né tránh anh sao? Vũ Hạ, em nói cho anh biết đi!”
Anh hỏi dồn em tới tấp, liên tục lay em thật mạnh đến hoa cả mắt. Em bần thần nhận ra anh đang lo lắng, đang sốt ruột, đôi mắt đau thương nhìn em như muốn thiêu đốt trái tim em vậy. Vì điều gì, em sao? Chính Hạo, có phải anh đang lo lắng, đang đau khổ vì em???
Không được, không thể được! Em không thể ở bên cạnh anh được nữa. Đừng bao giờ khóc vì em, đừng buồn vì em! Đừng lo lắng cho em như thế, em sẽ rất đau, rất đau. Anh biết không???
Chưa bao giờ em thấy khó chịu như thế, khi khoảnh khắc anh chạm vào em. Không bao giờ em quên được bản thân mình đã nhơ nhuốc đến mức nào. Cả người em đã ô uế, vấy bẩn một màu đen tăm tối, hơn thế nữa cũng không còn sống được bao lâu nữa. Nỗi đau đè nén trong tim em ngày càng nặng nề chồng chất, anh có hiểu được không?
Em vùng chạy, lao như điên ra khỏi cửa, nước mắt cứ thế càng tuôn trào mãi không ngừng. Em không muốn anh biết được cái nghề dơ bẩn của em, không muốn anh biết rằng em đã sống đau khổ như thế nào, càng không muốn anh biết rằng em đã mắc căn bệnh AIDS …
Anh biết không, sống trên đời đã là quá đau khổ rồi. Lần đầu tiên trong đời, em thật sự mong muốn bản thân được chết sớm đi một chút. Có như vậy, em sẽ không đau khổ nữa.
Hàng
Total Visits: 40897630
Visits Today: 330265
This Week: 3419733
This Month: 6712978
Total Visits: 40897634
Visits Today: 330269
This Week: 3419737
This Month: 6712982
Total Visits: 40897639
Visits Today: 330274
This Week: 3419742
This Month: 6712987
Total Visits: 40897647
Visits Today: 330282
This Week: 3419750
This Month: 6712995
Total Visits: 40897655
Visits Today: 330290
This Week: 3419758
This Month: 6713003
|
Admin: Mr_Lê Email: vjetm4u@gmail.com CPU Load: |
Bản quyền © Kênh Pro™ XtScript v1.0 28/3/2013 Mini Version |